tăm tiếng của ông, hình bóng của ông, công đức của ông đã gắn liền với Bệnh viện đa khoa hợp nhất Đồng Nai như một cống hiến vô cùng lớn. Bài viết này chỉ như một thước phim quay chậm nói về thế cuộc của ông, những đóng góp của ông mà ai đã từng ở bên cạnh ông đều phải dấn và bái phục.
Tu viện Thánh Gioăng tọa thiền êm ả dưới bóng mát của hàng chục cây cổ thụ, lá đan chen dày giữa trưa tròn nắng, vòm trời như thắm xanh rười rượi gió. Tôi chợt nhận ra cái chất yếm thế của một dòng tu thực sự - thảnh thơi., trầm ngâm và linh gần như xa vời cõi thế. Đâu đó vẳng tiếng chim gọi đàn tìm trái ngọt trở về, chúng nương náu và làm tổ bình yên ở đây đã bao nhiêu lâu. Phía bên kia bức tường là tiếng xe chạy ầm ào suốt hôm mai, dọc bên trái chuồng tiêu là cảnh huyên náo của Bệnh viện đa khoa hợp nhất Đồng Nai vừa mới xây rất hiện đại đang đi vào hoạt động. Ở đó, mạng hàng ngàn con người được gửi gắm, sẻ chia. Mỗi thống khổ, hy vọng thảy đều hiện rõ trên khuân mặt của những người nhà đang ngay ngáy đứng ở không yên phía bên ngoài phòng cứu cấp. Hai thế giới con người dị biệt nhau nhưng lại có một mối giao hòa nặng sâu tình đời không phải ngày càng ngày hai mà đã kéo dài hơn nửa thế kỷ nay.
Linh mục Mai Đức Luyện.
Đứng đầu dòng tu là một ông già tóc bạc trắng như cước mặc áo chùng đen. Ông ngồi lọt thỏm trong chiếc xe lăn cũ kỹ, hai chân ông bị liệt hẳn đã mấy chục năm, riêng đôi mắt còn ngời sáng như ánh cười thay cho câu chào sắp buột ra cửa miệng của một bậc chân tu đầy tôn kính. Tôi nhẹ nhõm bước theo hướng chỉ tay ông. Căn phòng đơn sơ tưởng như thường có gì ngoài các bức tượng Thánh. Cái thế giới nhỏ bé ấy ít sinh động nhưng lại gần gũi lạ lùng, truyền cảm lạ thường. tất thảy nghe đâu đang nói về ông - một tâm hồn thanh sạch, cao thượng. Ông sống cho người khác hơn cho mình. Chúng sinh đang đón đợi ông, cần ông tìm đến xoa dịu mọi nỗi cơ hàn, xấu số trên con đường thiên lý sống đầy trắc trở. Ai được gặp ông một lần, chỉ một lần thôi đều nhớ ông mãi mãi. Ông tự ép xác nơi chốn tu hành để cho vạn vật nhỏ bé xung quanh mình nảy nở sinh sôi. Với thân thể tật nguyền từ thời còn trai trẻ nhưng ông không chịu dọc số mệnh, ông gắng gượng giấu đi bất hạnh riêng hầu mong đem chút tàn lực cuối cùng há làm tròn trách nhiệm của bậc chân tu hành đạo, há đem trái tim nồng thắm ngọn lửa sưởi ấm cho bao kẻ rét mướt, yếu đuối, nghèo hèn... Hành trình hướng thiện của ông vừa tròn 70 năm. Từ dưỡng đường thuộc tu viện dòng Gioăng mang tên Thánh Tâm do ông đảm đương từ năm 1975 - 1985 nay đã trở thành Bệnh viện đa khoa hợp nhất Đồng Nai - đơn vị Anh hùng cần lao đều có một phần đóng góp không nhỏ của ông. BS. Từ Thanh Chương từng nhận xét về ông rất đúng mực.
- Chính nhờ ông mà tập thể y bác sĩ và viên chức điều dưỡng ở đây duy trì được truyền thống kết đoàn, phục vụ bệnh nhân tốt cũng như đổi mới một số thiết bị y tế hiện đại. Ông là một tấm gương mẫu mực, tận tâm để mọi người học tập noi theo!
Hơn nửa thế kỷ đi qua, ta chẳng thể thống kê hết có bao nhiêu triệu lượt bệnh nhân nghèo khổ, bất hạnh đến dưỡng đường của ông nương náu, chữa trị. Ông đón nhận họ với tấm lòng hồn hậu hiếm thấy, họ như được an ủi, tiếp thêm sức để vượt qua hoạn nạn, rủi ro. Dù đã bàn giao chức năng điều hành từ lâu nhưng ông vẫn thẳng thớm theo dõi mọi hoạt động chữa trị ở đây. Ông luôn dạy dỗ các y thầy thuốc - rằng vì lương tâm, rằng đừng đánh mất y đức là trái với tâm nguyện của Chúa! cả thảy tập thể Bệnh viện đa khoa hợp nhất Đồng Nai đã kế thừa và phát huy cao độ truyền thống tốt đẹp ấy. Tiếng lành đồn xa, rất nhiều bệnh đôn hậu các thành phố phía Nam đều tìm về ký thác số mệnh mình vào đó, khi lành lặn ra đi thật hiếm người chê trách, ít có ai kêu ca. Riêng ông, mặc dù tuổi già sức yếu nhưng ông vẫn luôn gắn bó thiết tha với nơi đây, tuy không phải là người khai sáng ra dưỡng đường Thánh Tâm nhưng ông có công lớn trong việc vun bồi, dựng xây cho nó trở thành một trọng tâm điều trị đa khoa hiện đại, trở nên mái nhà chung của nhiều cộng đồng cư dân thuộc các tỉnh miền Đông Nam Bộ. Với uy tín của mình, ông tình nguyện viết thư lên Tòa thánh Vaticăng, gửi đến một số tổ chức từ thiện trên thế giới xin được tài trợ, giúp sức nhằm khắc phục phần nào khó khăn cho Bệnh viện đa khoa hợp nhất Đồng Nai. Tấm lòng thành của ông cũng được đáp đền đúng mực, họ tin tưởng viện trợ qua ông 3 chiếc xe cứu thương loại tốt cùng nhiều thiết bị y tế có giá trị hơn nửa triệu đô-la cho công tác chăm nom sức khỏe cộng đồng suốt nhiều năm qua. Tôi biết, hiện ông đang còn ấp ủ một số dự án có tính từ thiện đầy sức thuyết phục hơn như thiết bị chẩn đoán giảm tai biến sản khoa, thiết bị chạy thận nhân tạo cho bệnh nhân nghèo... Điều hiếm quý ở ông mà ai ai cũng đều nhìn thấy là ông không dịch thuật bình định midtrans hề vun vén, cất giữ một chút lợi lộc nào cho riêng mình, không màng tiền bạc, chẳng màng hư danh. Ngôi nhà ông ở thật đơn sơ, đồ đạc tưởng như chẳng có gì đáng giá, ngày hai buổi ông đến nhà ăn tập thể tu viện, thanh đạm cơm cá rau dưa. Ông sống một mình nhưng không đơn côi, trái tim đầy xót thương của ông đã dành hết cho mọi người và ông cũng được đón nhận bằng ngần ấy hạnh phúc từ họ.
Nếu ngược dòng thời gian tìm về quá vãng, cội nguồn ta mới hiểu ông, thầm cảm phục ông hơn bởi ông cũng như bao lăm chúng sinh khác đã trải đời qua quãng đời nghèo túng, lam lũ ở xứ đồng quê Nam Định. Lớn lên, ông từ giã mẹ, rời làng ra đi kiếm ăn, buổi đầu vào Quảng Trị - Thừa Thiên, dần dần nhấn bước vào tận miền Đông Nam Bộ. Có ngờ đâu được lúc đó, giang sơn bị chia cắt làm hai miền, ý định trở về quê hương không thành, ông đành ngậm khóc ở lại xứ người. Nỗi nhớ mẹ nhớ cha dằn vặt hàng đêm, hình bóng quê nhà chợt hiện chợt tan trong từng cơn mơ ngắn ngủi nhưng lại đau đớn dằn vặt ông đến khôn cùng. Tỉnh dậy, bỗng thấy mình trở nên kẻ tha hương, xiêu bạt, không chốn nương thân. Khói đạn chiến tranh đã phủ bóng lên khắp cả hai miền giang sơn. Tình thế quá ư tuyệt vọng. Chạy ngược chạy xuôi miết rồi cũng kiếm được việc làm ở sở cao su. Đói rét, bệnh tật miệt rừng thiêng, nước độc hành hạ ông, sức lực suy kiệt từng ngày bởi lao công khó nhọc. có nhẽ căn bệnh liệt manh nha rình rập căn số ông cũng từ thời khắc khốn khổ ấy. Năm 1955, ông được giới thiệu vào Tu viện Thánh Gioăng. cuộc đời từ đây bước sang trang mới - vĩnh biệt cõi thế ông ẩn dật chốn tu hành.
Bây giờ, về với cõi Trời, tôi thấy tâm hồn ông như được cứu rỗi, thanh thản vô ngần vì ông đã dấn thân qua không biết bao nhiêu bờ trong bến đục trên con đường thập tự chinh đi tìm cái thiện, loại trừ cái ác. hình như tôi thấy ông đang gặp lại chính mình trong tâm thế của một bậc chân tu đầy tôn kính. Đạo với đời ở ông nhập tràng làm một. Thương đời đến xót xa và cũng nặng tình nặng nghĩa với người ấy là một trong mười lời răn của đức Chúa Trời mà ông chọn làm điều tâm phúc, tâm nguyện.
NGUYỄN HOÀI NHƠN
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét