Thứ Ba, 9 tháng 4, 2019

Chúng ta là một thế hệ mệt mỏi, kiệt quệ và hiếm khi có niềm vui

Chúng ta là một thế hệ mệt mỏi, kiệt quệ và hiếm khi có niềm vui

SKYE Design: Tuẫn Maxx, Theo Trí Thức Trẻ 06:58 08/04/2019

Tâm sự của một cô gái 28 tuổi như kể thế cục của hàng triệu người trên khắp hành tinh. Họ kéo một vấn đề trên vai miệt mài suốt những năm tháng tươi đẹp: “Sự kiệt quệ của tuổi trẻ”.

Rhiân, 28

Tôi không nhớ lần cuối mình đích thực nghỉ ngơi là khi nào. Thật đấy, tôi không biết ngơi nghỉ ra sao nữa. Mỗi khi tôi thay đọc sách hay xem tivi, trong đầu lại ngập ngụa những công việc phải làm sao đó. Tôi không thể ngừng nghĩ về điều ấy và cảm thấy khuyết điểm. Sao tôi lại thư giãn chứ? Đáng nhẽ ra tôi phải đi dọn nhà, đi tập gym hay mua quà sinh nhật cho mẹ của bạn trai chứ?

Não của tôi chưa bao giờ ngừng hoạt động. Lúc nào tâm trí cũng réo gọi, nhắc tôi phải làm cái này cái kia - nhưng tôi kệ. Cứ thế, tôi sang trọng tình trạng bít tất tay và trầm cảm; áp lực dập dồn khiến tôi mất ngủ.

Tôi nghĩ rằng mình là một trong số rất nhiều người trẻ cùng đời đang trải qua những ngày tháng “kiệt sức của tuổi trẻ”. Chẳng có tài liệu nào ghi chép hay số liệu nào để bạn tham khảo về nó đâu nhưng tại nước Anh, 74% người trẻ luôn cảm thấy găng và không thể đối mặt. Nghiên cứu đó cũng chỉ ra rằng 49% người trẻ tuổi từ 18-24 từng gặp vấn đề găng nói rằng việc so sánh bản thân với người khác là một nguyên cớ chính cho vấn đề tâm lý của họ, cao hơn hẳn ở các nhóm tuổi khác. Sự kiệt quệ ý thức này thực thụ hiện hữu và nó khiến người trẻ luôn mệt mỏi cả về thể chất và cảm xúc.

Những đề cập trước nhất về việc người trẻ ngày càng rơi vào tình trạng kiệt sức xuất hiện trên tờ Buzzfeed bởi cây bút Anne Helen Petersen. Trong bài viết của mình, cô chỉ ra rằng ranh giới giữa công việc và cuộc sống cá nhân chủ nghĩa ngày một mịt mù; nhiều người không còn cảm thấy sự cân bằng giữa công việc và cuộc sống nữa. Chúng ta gần như sống “toàn thời kì” trên mạng và lúc nào cũng phải túc trực ở đó; có thể email công việc sẽ tới, tin nhắn từ ai đó hay ái tình thế cục xuất hiện. Bài báo đó ngay tức khắc đã gây được tiếng vang với nhiều lượt bình luận.

Anne Helen tin rằng một trong những dấu hiệu rõ nhất khi bạn sang trọng tình trạng kiệt lực là việc bạn không thể làm những việc vặt, kể cả đi tới ngân hàng hay trả lại một món đồ không chấp thuận khi mua trên mạng.

“Mấy thứ này đâu có gì khó làm”, Anna san sẻ. “Cũng không phải tôi lười biếng gì cả nhưng khi gặp phải mấy việc tầm thường đó, những phụ trong danh sách ưu tiên khi nó không giúp công việc hay cuộc sống của tôi trở nên dễ dàng hơn, tôi sẽ né tránh. Càng cố giải quyết tình trạng đó thì tôi càng thấy bản thân mệt mỏi và kiệt lực. Đây không phải vấn đề mang tính tạm mà là một “triệu chứng” của cả thế hệ”.

Điều Anne nói, tôi thực sự thấu hiểu.

“Dù sự nghiệp của tôi vẫn đang lên, đời sống cá nhân chủ nghĩa của tôi như một đống hỗn độn”.

Tôi dành nhiều ưu tiên cho công việc và nên, áp lực phải thay hơn luôn đè nặng trên vai. Để bạn dễ hình dung, tôi luôn đáp email vào mọi lúc, lết về nhà vào lúc tối khuya mà vẫn phải mang laptop. Công việc diễn ra trót lọt như ý tôi nhưng cuộc sống của bản thân thật tệ hại. Danh sách việc cần làm của tôi cứ kéo dài mãi mãi, tôi còn liệt kê danh sách việc cần làm cho mỗi phòng trong nhà và đặt lịch thu vén cho từng phòng một.

Danh sách cuộc hẹn cần gặp cũng dài đằng đẵng và cả danh sách mua sắm tôi biết là mình sẽ không bao giờ mua được nửa chỗ đó, ví dụ như nguyên liệu để nấu bếp trưa nhằm kiệm ước tiền ăn trong tuần. Tôi thường gửi mail nhắc bản thân một tối trước khi bắt đầu làm việc. nên, khi mở máy tính ra, nó luôn hiện ra trên đầu mail.

Đó là cách để tôi kiểm soát mớ bòng bong thế cuộc mình. Tuy nhiên, khi chẳng thể hoàn tất được những công việc đã đề ra cho bản thân, tôi thường thấy choáng ngợp. Chẳng còn cách nào khác, tôi cố lờ đi việc mọi thứ đang không ổn và lại càng bê trệ hơn. Một vòng tròn quanh quẩn thực thụ.

Việc lên danh sách nghe đâu chưa đủ khi tôi còn chia cuộc đời mình thành nhiều “ngăn”: Công việc, các mối quan hệ, những người bạn và gia đình. Tôi muốn dành thời kì cho mỗi người ngang nhau nhưng điều đó là chẳng thể vì tôi không có nhiều thời kì. Dần dà, tôi thấy áp lực, khuyết điểm và luôn luôn mệt mỏi.

Chúng ta là một thế hệ mệt mỏi, kiệt quệ và hiếm khi có niềm vui - Ảnh 1.

cuộc thế tôi cứ ngập vùi trong những điều đó và không thấy được một lối thoát.

Tôi thường nhận nhiều phần việc hơn về mình nhưng đều làm đúng hạn. Đổi lại cho sự chăm chỉ đó là cuộc sống bị ảnh hưởng; tôi thường phải hủy các cuộc hẹn vào phút trót và khiến bạn bè tức giận, thất vọng.

thế cuộc tôi cứ ngập vùi trong những điều đó và không thấy được một lối thoát. Đây chính là triệu chứng chính những người trẻ kiệt quệ gặp phải, theo nhà tâm lý trị liệu người Anh Beverley Hills. Dù vấn đề này chưa được nghiên cứu y học cụ thể, Hills nói rằng cô đã thấy ở nhiều bệnh nhân mình gặp.

“Bạn có thể thấy bao tay, mất ngủ, luôn ngờ bản thân, hoài nghi. Bạn thấy mình trống lổng và luôn nghĩ “Làm sao tôi có thể thành công khi chẳng có đủ thời gian và năng lượng?”. Vài bệnh nhân sẽ kiệt quệ về xúc cảm, luôn cảm thấy thất vọng, giận dữ hay gặp phải nỗi đau về thể chất, luôn thấy khó chịu và uể oải”.

Cô tin rằng sự kiệt sức có thể bắt nguồn từ “áp lực quá lớn từ phụ huynh, từ sự nghiệp và toàn tầng lớp”. Mọi thứ được tô vẽ, trầm trọng hóa hơn bởi mạng tầng lớp khi chúng ta luôn gặp phải sức ép phải sống một cuộc đời hoàn hảo. Tư tưởng đó khiến người trẻ sợ thất bại và cũng sợ luôn cả thành công: “Nếu đạt được thành công rồi, làm sao tôi có thể giữ được thành công đó? Thà không có gì còn hơn”.

Với những trường hợp cực đoan, Beverley cho biết nhiều người còn có nghĩ suy muốn tự tận. Chính thành thử, những người đang gặp phải tình trạng kiệt quệ cần lớp hỗ trợ y tế nguy cấp.

Chúng ta là một thế hệ mệt mỏi, kiệt quệ và hiếm khi có niềm vui - Ảnh 2.

Đối với bản thân, một trong những điều khó khăn nhất của tình trạng kiệt lực là việc tôi không cảm thấy mình “được phép” mỏi mệt. Tôi không nghĩ mình đã làm đủ để được ngơi nghỉ. Tôi luôn so sánh bản thân với mẹ - một bà mẹ đơn thân làm tới haiba công việc để nuôi dưỡng tôi và anh chị em tại Wales. Tôi luôn nghĩ rằng “Làm sao mẹ có thể làm hàng tá công việc, nấu ăn cho chúng tôi, thu dọn giặt quần áo sạch sẽ và không bao giờ phàn nàn?”. Tôi thấy thật tệ hại nếu cứ thở than.

Nhưng rõ ràng, mọi thứ đã đổi thay với đời chúng tôi. Trên khắp hành tinh, thế hệ trẻ đang “truyền tay” nhau chủ nghĩa hết mình vì công việc, rằng “bình thường” không bao giờ là đủ; chúng ta luôn muốn vươn tới đỉnh cao. Mỗi người luôn cố phô bày cuộc sống trên mạng từng lớp để cả thế giới trầm trồ. Mẹ tôi chẳng cần chứng minh với ai những điều bà đang làm để chúng tôi có được cuộc sống hạnh phúc, có đồ chơi hay máy tính. Bà thông cảm với vấn đề của tôi và không ngừng lo lắng nhưng thỉnh thoảng, nói chuyện với mẹ khiến tôi thấy tệ hơn bởi vì tôi không ngừng so sánh bản thân với mẹ.

Cuộc sống trở thành mệt nhoài khi lúc nào cũng phải tỏ ra luôn luôn năng động và khỏe mạnh, cực kỳ thời thượng và hiểu biết mọi điều.

Một hình mẫu thành công trong sự nghiệp mới đã thay đổi thế hệ chúng tôi rất nhiều. Thời của mẹ tôi, kiếm được một công việc với mức lương ổn là được nhưng hiện tại, chúng tôi cần có một công việc lương tốt nhưng lại phải thú vị, đúng với đam mê bản thân. Nó cũng giống như việc khỏe mạnh vậy. Mẹ tôi thì cho rằng ăn đủ ba bữa cân bằng, mặc áo quần sạch sẽ là đủ nhưng sống ở thời đại này, bạn cần đi tập gym vào lúc 5h sáng, đi chạy sau giờ làm, ăn rau cải xoăn thật nhiều và săn sóc da mọi lúc mới đủ. Cuộc sống trở thành mệt nhoài khi lúc nào cũng phải tỏ ra xoành xoạch năng động và khỏe mạnh, cực kỳ thời thượng và hiểu biết mọi điều.

Năm ngoái, tôi thấy thật tệ và cảm tưởng như mình đã ngã quỵ. Suốt vài tháng ròng, tôi gần như kiệt sức với danh sách việc cần làm dài dằng dặc còn tôi thì không thể đối mặt. Tôi không có động lực ra khỏi giường hay làm những việc đơn giản nhất. sức ép liên tiếp, tôi không còn cảm thấy là chính mình. Tôi hay gắt gỏng với bạn trai; trong tôi chẳng còn chút xúc cảm nào khi mọi thứ còn lại chỉ để cụ lết qua ngày. Anh ấy lo âu khi tôi không còn là chính mình. Tệ hơn, thân thể tôi cũng có dấu hiệu suy nhược: Da tôi lên đầy mụn và tôi mắc cả chứng rosacea (chứng bệnh khiến da mặt sưng đỏ, có mụn nhỏ chứa mủ).

Tôi liên tiếp toát mồ hôi vì lúc nào cũng lo âu, nghĩ về mai sau sẽ ra sao. rốt cục, tôi đã phải đi gặp thầy thuốc và kể với ông về tình trạng của mình. thầy thuốc nói rằng triệu chứng lo âu và cơn trầm cảm trở thành trầm trọng hơn vì kiệt lực. Tôi cần nghỉ ngơi một thời gian để ổn định ý thức. Chẩn đoán của ông không khiến tôi quá kinh ngạc nhưng cái nghĩ suy chung cục mình cũng được phép nghỉ ngơi khiến tôi nhẹ nhõm.

Tôi dành thời kì vài tuần để nghỉ ngơi, không làm gì cả. Danh sách việc cần làm vẫn réo trong đầu và tôi nghĩ mình có thể tận dụng thời gian ngơi nghỉ này để tranh thủ làm. dịch thuật quảng bình midtrans Nhưng tôi đã quá mệt và chỉ ngủ thôi. rút cục, thời gian nghỉ ngơi ấy đã có tác dụng. Tuy nhiên, sự kiệt quệ đó vẫn lẩn vẩn đến vài năm sau. Tôi phải gặp thầy thuốc tâm lý - và giờ một nỗi bít tất tay mới lại ập tới khi tôi phải tìm ai đó với mức phí phải chăng thôi.

Tôi cũng đọc nhiều sách hướng dẫn làm sao để giảm bít tất tay. Gần đây, tôi luôn muốn cãi nhau với bạn trai nhưng một phần trong tôi nói rằng mình không thực sự muốn vậy. bởi thế, tôi phải tìm cách để truyền tải cảm xúc của bản thân, như viết chả hạn.

Dành thời kì với bạn bè và tâm tư với mọi người là cách tôi đã làm vì tôi biết rằng, có nhiều người cũng cảm thấy như vậy. Năm ngoái, tôi đã dành nhiều thời kì ở nhà để cụ hoàn thành mọi việc; đi chơi hay uống bia với bạn bè từng là điều khiến tôi thấy tiếc thời kì. Tuy nhiên, việc ở bên cạnh mọi người đích thực giúp tôi rất nhiều vì khi ấy, tôi biết mình không đơn chiếc và không phải vướng bận quá nhiều.

Nhiều người có thể cho rằng đây là vấn đề mà người trẻ bơm lên. Tuy nhiên, thế giới đang thay đổi và thế hệ chúng tôi cũng cần thích nghi. Tôi hiểu nỗi khó nhọc của bố mẹ và ông bà, nhưng cuộc sống của chúng tôi cũng không dễ dàng gì, theo một cách khác mà thôi. Nếu những thế hệ trước biết được điều tôi phải sang bây giờ, họ sẽ không coi chúng tôi là những đứa chây lười hay quan yếu hóa vấn đề. Chúng tôi chỉ đang thế làm tốt nhất có thể và bạn biết đấy, đôi khi mọi thứ trông có vẻ dễ dàng nhưng thực thụ khó khăn hơn rất nhiều.



Chúng ta là một thế hệ mệt mỏi, kiệt quệ và hiếm khi có niềm vui - Ảnh 3.

Theo BBC

Bình luận

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét