Thứ Ba, 5 tháng 3, 2019

Làm vợ Lev Tolstoy: Cuộc sống địa ngục bên cạnh thiên tài

"Nhìn chung tôi không có cảm tình với đàn ông, với tôi, vơ họ đều là những kẻ xa lạ và ghê tởm về bình diện thể chất. thời gian dài tôi buộc phải gắn bó với một gã. Thế rồi cá thể đó trở nên nhân vật cao quý và tôi phải yêu ông ta cạn lòng. Trong gần 50 năm, Lev Tolstoy là nhân vật quan yếu nhất của tôi” - Sophie, phu nhân Lev Tolstoy (1828-1910) nhà văn hiện thực vĩ đại nhất thế giới cuối thế kỷ XIX-đầu thế kỷ XX bày tỏ trong nhật ký của bà.

Cuộc hôn nhân của họ tràn trề sóng gió, bởi Sophie không phải dạng nữ giới yếu đuối và nữ đối tác dễ sai khiến.

Sophie thời trẻ và vợ chồng bà những năm cuối đời.

Sophie thời trẻ và vợ chồng bà những năm cuối đời.

Khổ sở bởi ám ảnh tị

Bé gái Sophie Behrs, phu nhân ngày mai của văn hào Nga vĩ đại, chào đời năm 1844. Lớn lên, Sophie trở nên người đẹp cuộn nhiều ánh mắt: thiếu nữ quyến rũ với mái tóc màu nâu óng mượt, đôi mắt đen láy và cái nhìn đượm buồn, khiến mày râu lãng mạn Lev Tolstoy không thể bỏ qua.

Đổi lại, cội nguồn gia đình đại quý tộc (Tolstoy là bá tước) và tác phong khoáng đạt của nhà văn buộc thiếu nữ mới lớn mau chóng xiêu vẹo. Hai cá thể yêu nhau ngay sau cái nhìn trước hết và bất chấp chênh lệch tuổi khá lớn (nàng 18, chàng 34), tháng 9/1862 cặp đôi trở thành vợ chồng.

Họ sống ở dinh thự tại Yasnaya Polyana, tài sản của hụi nhà Tolstoy, nơi tác giả hai kiệt tác văn chương hiện thực đỉnh cao áp giới: Chiến tranh và hòa bình, Anna Karenina đã sinh ra, từng sống, sáng tác và yên nghỉ vĩnh viễn.

Đối với người đẹp tuổi 18, hôn nhân nhanh chóng chứng tỏ là thách thức khó nhất cuộc đời. Chưa đầy một tháng sau ngày lên xe hoa, Sophie đã thất vọng biểu đạt trong nhật ký:

“Hai tuần đầu, cứ tưởng sống với Tolstoy, mình hoàn toàn thoải mái. Chàng là cuốn nhật ký của tôi, tôi không có gì phải giấu. Song từ ngày hôm qua, từ lúc Tolstoy tuyên bố, anh không tin vào ái tình của tôi, tôi đích thực lo sợ.”

Sophie thuộc dạng đàn bà có cá tính mạnh mẽ và quyết liệt.

“Không bao giờ tôi chịu đứng một chỗ. Lúc nào tôi cũng tiến lên phía trước, không một chút lưỡng lự. giờ, từ giây phút làm vợ, xem ra cần phải coi thảy ước mong một thời là hành động ngớ ngẩn, viển vông, cần phải dứt khoát từ. Trong khi tôi chẳng thể.

Đối với tôi, thảy quá cố của chồng thật dơ dáy và tôi tin, sẽ không bao giờ tôi có thể bằng lòng”.

Không bao giờ chấp nhận quá khứ của chồng, Sophie muốn nói đến thời gian nhiều năm bá tước Tostoy đầy oai quyền, lực lưỡng và điển trai tuổi 30 sống buông thả, trụy lạc với hàng trăm người đàn bà.

Tệ hơn, bản thân Tolstoy không hề giấu giếm quá cố của mình. Ông hãnh diện cho vợ xem những cuốn nhật ký thời “vàng son” của mình, trong đó tràn ngập những dịch thuật bắc ninh midtrans trang viết biểu thị tận tường hành vi làm tình cuồng loạn của bản thân và đối tác.

Dẫu hết dạ ngưỡng mộ và trân trọng công việc sáng tạo của chồng (Sophie từng 7 lần chép lại tiểu thuyết Chiến tranh và hòa bình cho Tolstoy), song những dòng chữ huých dã man của mày râu trải đời - thợ săn khoái cảm nhục dục không khác gì những mũi dao đâm nát trái tim nàng.

Cảm giác đau xé càng dữ dội và dằng dai, vì nó bị bồi đắp bởi những chuyến đi xa sáng tác đầy nghi ngày một dày đặc của nhà văn. Cùng với thời kì, ám ảnh bản thân bị chồng phản ngày một rõ ràng, đậm nét.

Chứng bệnh trầm cảm và hoang tưởng của người phụ nữ 13 lần mang thai và sinh con (5 con tử vong từ tuổi thơ ấu) tom góp sức mạnh hủy diệt khủng khiếp. Nó đã xô đẩy Sophie đến quyết định vài lần tự vẫn (rất may không thành).

Đoạn kết thảm

Đầu những năm 1900, bước vào tuổi ngoài 70, trước áp lực đời sống xã hội đổi thay cùng với tâm trạng hậm hực ngày một dồn nén bởi thái độ ghen đến bệnh hoạn của Sophie, Tolstoy liên tục đổ bệnh.

Mang nặng tâm lý chán đời, sau một số cuộc bỏ nhà ra đi vô định và không mục đích, người nổi tiếng dự kiến tìm đến tu viện, nơi em gái của mình đang là Mẹ bề trên, song vì sức khỏe suy sụp, Tolstoy buộc phải dừng chân, nghỉ trong ngôi nhà của người trưởng ga làm mối Astapovo. Tại đây nhà văn vĩ đại trút hơi thở chung cuộc vì bệnh viêm phổi, ngày 20/11/1910.

Tháng 11/2018 tên làng và nhà ga lịch sử được đổi thành Lev Tolstoy.

Bà Sophie phu nhân Tolstoy cũng khuất vì bệnh viêm phổi 9 năm sau ngày chồng ra đi.

Vợ chồng nhà Tolstoy sống với nhau 48 năm. Trong nhật ký của mình, bà Sophie nhấn mạnh: “Nếu tôi có thể giết chết Tolstoy, sau đó tái hiện Tolstoy mới, y sì Tolstoy ban đầu - tôi sẽ vui vẻ làm chuyện đó”.

Ngọc Báu

( (Nguồn: Zofia, żona Lwa Tołstoja: trudne życie z geniuszem) )

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét